Chọn xe đã khó, chọn màu còn nhức cái đầu

Chọn màu cho xe Thumb

Có những chiếc xe chỉ cần nhắc tên, màu sơn đã tự động hiện lên trong đầu. Bạn thử nhắm mắt gọi tên Daewoo Matiz, màu xanh cốm nhảy ra ngay lập tức, tươi rói như cốm làng Vòng gói trong lá sen, gắn liền với hình ảnh chiếc xe nhỏ nhắn (giống Kia Morning) chạy khắp phố phường Sài Gòn, Hà Nội đầu những năm 2000.

Toyota Zace có màu xanh vỏ dưa, cái màu xanh trầm, hơi ngả bạc, đúng chất MPV gia đình của một thời chưa xa. Mazda CX-5 chọn tông đỏ Soul Red Crystal, không phải đỏ chói, mà đỏ sâu, đỏ có chiều sâu như rượu vang lâu năm, sâu đến mức trở thành thứ vũ khí marketing của Mazda suốt cả thập kỷ. Và nếu phải kể thêm, không thể bỏ qua Hyundai Santa Fe đời cũ với tông màu vàng cát rất đặc biệt, màu sơn tưởng chừng kén người nhưng trở thành dấu ấn riêng, khiến ai từng thấy một lần cũng nhớ mãi.

Đằng sau mỗi lớp sơn là câu chuyện khoa học vật liệu, nơi nhà thiết kế ngoại thất, kỹ sư hóa học (và đôi khi cả thầy phong thuỷ) cân đo đong đếm giữa vẻ đẹp thẩm mỹ và độ bền theo thời gian. Và đây mới là phần thú vị: không phải màu sơn nào cũng “sống thọ” như nhau trước ánh nắng mặt trời, và trước hàng ngàn lần xịt tung toé…

Khi ánh sáng trở thành kẻ thù (hoặc đồng minh)

Trước khi đi sâu vào từng màu, cần hiểu một nguyên lý cơ bản: màu sắc mà mắt ta nhìn thấy chính là ánh sáng bị phản xạ lại từ bề mặt sơn, phần ánh sáng còn lại bị hấp thụ. Đen là màu hấp thụ gần như toàn bộ ánh sáng, trong khi màu trắng phản xạ gần như tất cả. Chính sự khác biệt này quyết định số phận của từng màu sơn khi đối mặt với thời tiết, tia UV và những va chạm nhỏ trong đời sống hàng ngày.

Xe sơn đen giống như tấm gương không khoan nhượng. Mọi vết xước dăm, mọi vết lõm nhỏ, mọi vệt xoáy do rửa xe sai cách đều hiện lên rõ mồn một dưới ánh nắng, như thể bề mặt đen có khả năng khuếch đại mọi khuyết điểm thay vì che giấu chúng.

Không chỉ vậy, do hấp thụ nhiệt mạnh hơn hẳn các màu khác, xe đen dưới nắng gắt có thể nóng hơn xe trắng vài độ C trên bề mặt sơn, khiến lớp sơn dễ bị oxy hóa nhanh hơn, mất đi độ bóng nguyên bản chỉ sau vài năm sử dụng nếu không được chăm sóc kỹ.

Ngược lại, màu trắng, đặc biệt trắng ngọc trai (pearl white) được ưa chuộng trên nhiều mẫu xe sang, lại mang một nỗi lo khác: ngả vàng. Tia UV kết hợp với bụi mịn và ô nhiễm không khí âm thầm phá vỡ cấu trúc phân tử của lớp sơn bóng (clear coat), khiến màu trắng tinh khôi ban đầu dần chuyển sang sắc ngà theo năm tháng, giống hệt chiếc áo sơ mi trắng chuyển sang màu cháo lòng. Trớ trêu thay, chính vì phản xạ ánh sáng tốt nên trắng là màu ít hấp thụ nhiệt nhất, giúp lớp sơn “sống lâu” hơn về mặt vật lý, dù thẩm mỹ câu chuyện khác.

Nếu đen và trắng là hai thái cực của quang phổ, đỏ là màu chứa đựng nhiều kịch tính nhất. Sắc tố đỏ (pigment) thường có nguồn gốc hữu cơ, và đây chính là điểm yếu chí mạng: pigment hữu cơ vốn nhạy cảm với tia cực tím hơn hẳn các loại pigment vô cơ dùng cho màu xanh dương hay xám. Đó là lý do vì sao không ít chiếc Ferrari, Mazda đỏ sau vài năm dầm mưa dãi nắng bắt đầu chuyển từ “đỏ chuẩn” sang thứ sắc đỏ nhàn nhạt, như một minh chứng sống động cho việc tia cực tím đã âm thầm bẻ gãy cấu trúc phân tử màu từng ngày, từng giờ.

Vàng lại mang nỗi ám ảnh khác: sự bất ổn định. Nằm giữa dải quang phổ ánh sáng nhìn thấy, màu vàng cực kỳ nhạy cảm với bất kỳ sai lệch nhỏ nào trong công thức pha chế hay quá trình lão hóa của sơn, chỉ cần một chút biến đổi là màu có thể ngả sang cam, ngả sang xanh lục nhạt, hoặc trở nên đậm nhạt không đều giữa các mảng thân xe. Những mẫu xe như Lamborghini với vàng chanh rực rỡ hay Porsche với vàng đua (racing yellow) đặc trưng chính là những “ca khó” mà các hãng sơn phải xử lý vô cùng tỉ mỉ để giữ được sắc độ đồng nhất.

Còn xanh lá, đặc biệt tông xanh lá đậm hay British Racing Green cổ điển, lại là câu chuyện của sự hiếm có. Vì ít được ưa chuộng trên thị trường đại chúng, xanh lá hiếm khi được các hãng sơn tối ưu công thức kỹ lưỡng như đen, trắng hay bạc. Thêm vào đó, để tạo ra sắc xanh lá, người ta phải pha trộn cả pigment xanh lam lẫn vàng, mà cả hai thành phần này đều nhạy cảm với ánh sáng theo cách riêng, khiến xanh lá trở thành một trong những màu khó bảo toàn nguyên trạng nhất theo thời gian.

Ba màu “quốc dân” và những ngoại lệ đầy cá tính

Nếu để ý kỹ, hầu như mẫu xe nào trước khi xuất xưởng cũng có sẵn ít nhất ba lựa chọn màu sơn cơ bản: trắng, xám (hoặc bạc) và đen. Đây không phải trùng hợp mà đã được tính toán thương mại khôn ngoan. Ba màu này vừa trung tính, dễ phối với mọi phong cách nội ngoại thất, vừa có tỷ lệ giữ giá bán lại cao nhất trên thị trường xe cũ, lại vừa an toàn về mặt sản xuất vì công thức sơn đã được tối ưu qua hàng chục năm.

Nhưng xe hơi, cũng giống như thời trang, không phải lúc nào “an toàn” cũng đồng nghĩa với “đẹp”. Có những mẫu xe sinh ra dường như để dành riêng cho một vài gam màu nhất định, còn khoác lên mình màu khác thì trở nên lạc lõng đến khó hiểu.

Suzuki Swift là ví dụ điển hình: dù khoác áo xanh, đỏ hay vàng, chiếc hatchback nhỏ nhắn đều toát lên vẻ trẻ trung, năng động, đúng tinh thần chiếc xe đô thị cá tính. Nhưng cũng chính chiếc Swift ấy, nếu sơn trắng, lại bỗng dưng mất hết thần thái, trông “trớt quớt” như thiếu đi phần hồn vốn có.

Thỉnh thoảng ra đường, bạn sẽ bắt gặp vài mẫu xe có kiểu dáng & màu sắc không thể đi chung được. Dĩ nhiên, đó cũng chỉ là quan điểm cá nhân.

Ấy vậy mà có một ngoại lệ khiến cộng đồng Suốt Ngày XE xe phải gãi đầu: Porsche.

Không hiểu vì lý do gì, gần như bất kỳ màu sơn nào đặt lên thân hình Porsche cũng toát lên vẻ đẹp sang chảnh ngút ngàn. Từ các tông màu “kỳ dị” như xanh Miami Blue, cam Lava Orange, đến những màu trầm như xám Chalk hay xanh rêu Oak Green, tất cả đều hài hòa lạ thường với đường nét thiết kế đặc trưng của Porsche.

Có lẽ đó chính là kết quả của nhiều thập kỷ nghiên cứu tỉ mỉ về mối quan hệ giữa hình khối và ánh sáng; giữa quan niệm cái đẹp chung của đa sắc tộc, giúp Porsche tạo ra công thức màu sơn bách phát bách trúng.

Porsche Color

Cuộc chơi của nhà sản xuất, và nỗi đau đầu của người mua

Không phải ngẫu nhiên mỗi khi ra mắt mẫu xe mới, các hãng luôn chọn một màu sơn “đinh” để xuất hiện trên mọi banner quảng cáo, hình ảnh truyền thông. Đó là kết quả của những cuộc nghiên cứu thị trường kỹ lưỡng. Bộ phận thiết kế, marketing phải cân nhắc từ tâm lý học màu sắc, xu hướng thẩm mỹ theo vùng miền, cho đến khả năng màu sắc đó “lên hình” như thế nào dưới ống kính máy ảnh và trong điều kiện ánh sáng phòng trưng bày.

Rồi đến lượt người mua xe, câu chuyện chọn màu cũng chẳng dễ dàng gì. Có người mất cả tuần chỉ để quyết định giữa trắng và xám; có người đắn đo vì sợ chọn màu hiếm sẽ khó bán lại; cũng không ít người chọn màu xe theo phong thuỷ. Nhưng với những ai đã quyết tâm chọn màu sơn đặc biệt nào đó cho chiếc xe mang ý nghĩa kỷ niệm, hay đơn giản là chiếc xe đầu đời đáng nhớ, bảo vệ lớp sơn zin nguyên bản ngay khi chưa lăn bánh là điều không nên tiếc tiền. Không nên tiếc mấy chục triệu.

Đây chính là lúc phương án dán phim bảo vệ sơn (PPF) trở nên đáng cân nhắc. Không chỉ giúp hạn chế trầy xước từ đá văng, bụi bẩn, va chạm nhẹ trong quá trình sử dụng, PPF góp phần giữ gìn sắc thái nguyên bản của lớp sơn, lớp bóng để mỗi lần ngắm nhìn chiếc xe, chủ nhân vẫn cảm nhận được trọn vẹn cái thần thái, cái “chất sơn” đã khiến mình phải lòng ngay khi chạm mặt. Hay nói cách khác, PPF là vật thế mạng, sinh ra để hy sinh :))

BIT22

Những câu hỏi thường gặp về màu sơn ô tô

1. Tại sao xe màu đen thường nhanh trông xuống cấp hơn các màu khác? Xe màu đen giống như một “tấm gương” không khoan nhượng, nó khuếch đại mọi khuyết điểm như vết xước dăm, vết lõm hay vệt xoáy do rửa xe sai cách dưới ánh nắng. Ngoài ra, do hấp thụ nhiệt mạnh, lớp sơn đen dễ bị oxy hóa nhanh hơn và mất đi độ bóng nguyên bản chỉ sau vài năm sử dụng nếu không được chăm sóc kỹ lưỡng.

2. Xe màu trắng có thực sự bền màu theo thời gian không? Về mặt vật lý, màu trắng bền hơn vì phản xạ ánh sáng tốt, ít hấp thụ nhiệt. Tuy nhiên, về thẩm mỹ, màu trắng (đặc biệt trắng ngọc trai) lại đối mặt với nỗi lo ngả vàng. Tia UV và ô nhiễm không khí sẽ âm thầm phá vỡ cấu trúc lớp sơn bóng, khiến xe dần chuyển sang “màu cháo lòng” sau nhiều năm sử dụng.

3. Tại sao những chiếc xe màu đỏ thường dễ bị phai màu? Sắc tố đỏ thường có nguồn gốc hữu cơ, vốn nhạy cảm với tia cực tím (UV) hơn hẳn các loại sắc tố vô cơ của màu xanh hay xám. Tia cực tím sẽ âm thầm bẻ gãy cấu trúc phân tử màu từng ngày, khiến chiếc xe từ “đỏ chuẩn” dần chuyển sang đỏ nhạt nhòa nếu thường xuyên dầm mưa dãi nắng.

4. Vì sao trắng, đen, xám/bạc luôn là lựa chọn phổ biến của các hãng? Đây là ba màu “quốc dân” mang tính toán thương mại, cảm giác trung tính, đã được tối ưu công thức sản xuất qua hàng chục năm. Quan trọng hơn, đây là những màu có tỷ lệ giữ giá bán lại cao trên thị trường xe cũ, mang lại cảm giác an toàn chút chút cho người chưa mua xe đã nghĩ đến giá bán lại.

5. Tôi có nên dán phim PPF ngay khi xe chưa lăn bánh không? Rất nên như thế, nếu đó là chiếc xe kỷ niệm, xe nhiều tỷ, xe chủ tịch. Dán phim PPF giúp hạn chế trầy xước từ đá văng, bụi bẩn, giữ gìn sắc thái nguyên bản của lớp sơn zin theo thời gian, đảm bảo giá trị bán lại tốt hơn. Mấy chiếc cỏ lạ như MG5 màu vàng cũng rất đẹp, nhưng khoan từ từ.

Mời đọc thêm

Thong thả lướt nhanh